Ăn Ốc Đổ Vỏ Nghĩa Là Gì

Hiện nay chúng ta thường được nghe câu “thằng ăn ốc, thằng đổ vỏ, thằng pha nước chấm” câu này được bắt nguồn từ cây nói “ăn ốc đổ vỏ”, vậy hôm nay chúng ta cùng tìm hiểu về ý nghĩa cau nói này nhé qua đoạn đối thoại hài hước của 2 nhân vật “Kèo” và “Cột”


*

Ăn ốc đổ vỏ là gì

Nghĩa đen: Anh A ăn ốc nhưng anh B lại phải đi đổ đóng vỏ do anh A tạo ra

Nghĩ bóng: Cô gái B có bầu với Anh A nhưng anh A không cưới, cô gái tìm một Anh C để cưới hoặc bắt anh C chấp nhận cái bầu là do mình tạo ra

Giải thích như trên cũng chưa được sát với thực tế lắm, mọi người hãy xem đoạn hội thoại bên dưới để hiểu rõ hơn về ý nghĩa câu nói này.Bạn đang xem: đổ vỏ là gì

Đoạn hội thoại vui giữa Kèo và Cột

Cột: Đố cậu Kèo biết, THẰNG ĐỔ VỎ là thằng như thế nào?

Kèo: Dễ ợt! Thằng đổ vỏ là thằng ăn thì không được ăn, nhưng khi dọn dẹp phế thải thì lại phải làm.

Bạn đang xem: Ăn ốc đổ vỏ nghĩa là gì

Cột: Đúng mà không đúng!

Kèo: Đã đúng thì đúng, đã không đúng thì không đúng. Làm gì có chuyện vừa đúng vừa không?

Cột: Thế mà có đấy!

Kèo: Thôi đừng ỡm ờ nữa ông tướng. Nói huỵch toẹt ra xem nào?

Cột: Được thôi! Nhưng phải tôn đây là sư phụ thì đây mới nói.

Kèo: Ừ… thì sư phụ! Đúng là đồ háo danh!

Cột: Đúng, “thằng đổ vỏ chính là thằng không được ăn mà phải dọn phế thải”. Nhưng đấy là “xưa rồi”, “cổ lai hy” rồi.

Kèo: Cậu cứ nói vậy, thời nào mà chả thế?

Cột: Thế là thế thế nào? Mỗi thời mỗi khác chứ. Thời hiện đại thì cái gì cũng hiện đại. Thằng đổ vỏ thời hiện đại tuy vẫn là kẻ ĂN SAU, nhưng lại là thằng ĂN DAI, ĂN DÀI, ĂN LỚN, ĂN ĐẬM!…

Cột: “Ăn cỗ” thì kẻ ăn sau mới chả còn gì, may mắn lắm thì còn chút cơm thừa canh cặn. Nhưng ĂN CỦA CÔNG thì càng thằng ăn sau càng ăn lớn, ăn to, ăn đậm… Bởi nó rút được kinh nghiệm “quý báu” của kẻ trước!

Kèo: À ra thế!

Cột: Vậy gọi thằng này là “sư phụ”, chuẩn chưa?

Kèo: Chuẩn! Xin bái phục sư phụ.

Xem thêm: Ssi - Chứng Khoán Phú Hưng


*

Cột: Chưa hết đâu. “ĐỔ VỎ” bây giờ còn là MỐT thời trang đấy. Đúng ra là MỐT TIẾN THÂN của khá nhiều kẻ đấy!

Kèo: “MỐT TIẾN THÂN”?!. Nghe ghê quá. Thế thì còn văn hoá văn hiến nỗi gì?!.

Cột: VĂN HOÁ TIẾN THÂN chứ còn văn hoá gì! Cậu quê mùa một cục! Cậu không thấy đứa con đầu lòng của sếp mình… giống hệt khuôn mặt thủ trưởng cấp trên của bọn mình sao?

Kèo: Giống! Giống như… “sao y bản chính” vậy! Từ lâu trong cơ quan, mọi người đều đã nhận xét thế mà.

Cột: Đúng! Cậu nói rất đúng! Thế nhưng, chuyện không chỉ có ở mỗi cơ quan mình thôi đâu…

Cột: Đúng rồi. Này tớ bảo:…Hình như… thằng con của chính thủ trưởng cấp trên chúng mình cũng…?!…

Kèo: À!… Cậu muốn nói… Cái mặt thằng con cả thủ trưởng cấp trên, trông y hệt mặt… cái nhà ông đồng chí thủ trưởng cấp trên trên nữa, chứ gì?.. Quá chuẩn sác, khỏi bàn cãi!

Cột: Thì ra thế!… Thì ra cuộc đời hình như đang tồn tại một nguyên tắc bất thành văn: Con mình giống sếp mình, con sếp mình lại giống sếp của sếp mình, con sếp của sếp mình lại giống…

Kèo: (Dùng hai tay bịt mồm Cột) Câm ngay cái mõm lại kẻo vạ miệng có ngày!… Không được suy diễn mở rộng quá nghe chưa… Chuyện đến đâu biết đến đó thôi, trừ phi nhà ngươi không còn muốn sống yên ổn với vợ với con nữa?!.

Cột: Nói có thế mà cũng bịt miệng!… Thôi thì nói thế này vậy: Thằng NÀY đổ vỏ cho thằng KIA, thằng KIA đổ vỏ cho thằng KÌA, thằng KÌA lại đổ vỏ cho thằng KĨA, thằng KĨA lại đổ vỏ cho thằng KỊA…

Kèo: Cũng không được, không được nói thế!…Nói thế là bêu xấu cán bộ đó nghe chưa. Đồ láo toét!… (Kèo đuổi theo để bịt miệng Cột… Hai nhân vật Kèo và Cột đi khuất)